Một mình trong căn nhà trống đìu hiu không một bóng người, Tử Yên vẫn lẳng lặng ngồi doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi im trong góc phòng vai run lên từng hồi kèm theo tiếng khóc nức nở chứa đựng đầy nỗi xót xa tủi nhục
Tử Yên đâm ra và lớn lên trong một ngôi nhà rộng lớn đầy ắp tiếng cười và sự yêu thương đùm bọc,ấy vậy mà đùng một cái...thượng đế đã mang đi tất cả
Lặng im nhìn lên bầu trời xa xăm kia Tử Yên nhớ ngày đó,không hẳn là nhớ nữa mà nó đã đi sâu vào tâm thức của cô, rồi dần dần khóe mắt cô ướt đẫm
"ba mẹ con nhớ hai người" cô thầm nghĩ rồi lại gục đầu vào gối khóc.
Cô vốn không phải người yếu đuối ngược lại cô rất mạnh mãnh và cá tính tuy nhiên sau ngày đó, đúng sau cái tan nạn đẫm máu ấy đã biến cô trở thành một cô gái yếu ớt...không yếu ớt làm sao được khi đó cô mới có 10 tuổi, đâu có biết thế nào là cuộc sống bon chen từng lớp bên ngoài. Họ hàng bầu bạn đều ngoảnh mặt với cô như trạng thái cô là 1 gánh nặng, như một món háng hòa hóa rẻ chỉ hết người này người kia đun đẩy nó đi,xua đuổi có, đánh đập có, ...
"Tử Yên sợ lắm ba mẹ ơi" những lúc như vậy cô tiền biết khóc và gọi tên ba mẹ của mình.
Rồi chung cuộc bác họ cô đã chấp thuận nuôi cô nhưng đâu có dễ, hết đánh đập nó thì lại bắt nó làm osin cho con gái bà ta, cô yếu dần cứ yếu dần rồi lả đi khóe mắt lại trào ra 1 giọt nước lonh lanh như pha lê
Tỉnh dậy cô đã thấy mình nằm vất vưởng dưới 1 cây xồi già. với doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi một đứa trẻ bình phẩm thường có nhẽ sẽ không thể nào tìm được lối về nhưng cô lại khác vốn thông minh từ nhỏ, trí nhớ lại phi phàm chuyện này thật sự quá dễ dàng
"ba mẹ đã từng dẫn mình đến đây" vậy là Tử Yên lần theo trí tưởng của mình về nhà bác cô
RẦM !!!
-mày cun cút đi , cuốn xéo ra khỏi mắt tao
Bà ta trừng mắt lên vác thanh hao ra đánh đuổi cô,mặc cho cô khóc nức nở van nài ở lại.
Cô lang thang ngoài đường với tiết trời mùa đông lạnh lẽo, cứ ngỡ sẽ có chốn dung thân không ngờ rằng cuộc sống đó còn hà khắc hơn là sống cùng bác họ
Trẻ em người già vô mệnh cả họ ở khắp man di nơi đặc trưng nhận dạng duy nhất là bộ đồ rách rưới trên người.
-chỗ tao mày tránh ra
Một bà lão quát lên khi cô lại gần nơi bà ta ngủ, cô sợ hãi co rúm người lại,người run bần bật
-là Tử Yến phải không con
Bỗng ngôn ngữ từ đâu vang lên, là cô Thanh banh của mẹ cô. Đi theo người phụ nữ đó về một ngôi nhà sang trọng cô tưởng như mình đang mơ, ở đó 4 năm dưới sự vinh hoa phú quý
Một ngày nọ cô Thanh dẫn nó đến 1 khách sạn đẳng cấp, mở cửa cho nó vào rồi nói nhẹ nhàng
-ta nuôi con 4 năm trời ơi đã đến lúc con trả ơn ta
Cô sợ tái mặt nhìn người đàn ông vừa to vừa béo trên giường đang nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống. Vậy là đêm đó cô đã mất đi cái quý phải chi nhất của một người con gái
Thoát khỏi con người kinh tởm đó cô chạy chạy như có ai đang đuổi theo, chạy chạy mãi cô nhìn thấy một căn nhà hoang liền chạy vào ngồi im trong bóng tối và khóc, cô sợ cô rất sợ và kinh tởm ngay chính con người cô bây giờ. Còn nỗi điếm nhục nào lớn hơn nữa hay không, cứ như vậy cô khóc như chưa bao giờ được khóc.
"ba mẹ con muốn ở với hai người" cô lẩm báo cáo câu nói ấy suốt bước đi trong vô thức mấy chốc mà đã tới một dòng sông.
Không nghĩ ngợi gì nhiều Tử Yên gieo mình xuống đó, trên môi còn nở một nụ cười phẩm bình yên
Một thiên thần nhỏ bé ngày đó đã từ giã cõi thế hệ này cô đến một nơi doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi khác một nơi yên bình và hạnh phúc hơn cõi dương gấp bội...
"Đôi khi chấm dứt một cuộc sống là một giải thoát tốt nhất cho một tình cảnh bi thương, nhưng không phải điều động đó lúc nào cũng đúng...muốn cuộc sống hạnh phúc tươi vui trước tiên ta cho nên trân trọng đích thị những người chung quanh mình"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét