Tôi mất Min vì tôi yêu Min.
day la noi dung footer
Có lẽ Min vẫn còn nhớ, vào mùa vỉa hè năm lớp 11, chúng tao đã từng móc nghéo doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi với nhau là sẽ cùng đậu tốt nghiệp, cùng thi một trường học hết sức học, cùng giàu có và cố nhiên cùng duy trì tình bạn đẹp này mãi mãi. Đó là một ngày cuối hè, khi cả hai tự thưởng cho mình một buổi xả hơi giản dị sau mấy giờ liền nhồi nhét các công thức tính toán. Hai đứa càng quét những quán vỉa hè, rồi tìm đến những cánh đồng lúa, kiếm chỗ nào ngồi ngắm mặt trời lặn. Chúng tôi đã có những thời kì sến súa cùng nhau khó tả như vậy đấy.
Min là một cô bé hay nằm mê mộng, bất thường và hay lo lắng. Suốt ba niên học cấp ba chúng tao bị lầm tưởng là một đôi mặc dầu dù điều động đó có là sự thực thì có lẽ Min sẽ không bao giờ cho nó xảy ra. Tôi thì ngược lại.
Tôi thích Min. Từ lâu và thật dài.
Min có một điều động gì đó rất cuốn hút, nó không phải doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi là một nét gì ở khuôn mặt mà thuộc về cách trò chuyện : Đáng yêu và dễ thương. Chúng tôi chia sẻ mọi rợ thứ về nhau, đến cả cái nốt ruồi to đùng của tôi ở bên đùi chân phải Min cũng biết.
Một tình bạn trong sáng và thân thiết.
Tôi thích ngắm cái tóc đuôi gà của Min, nó cứ lúc lắc mỗi khi cô chuyển di và cả cái cách chu miệng lên mỗi khi không ưng ý điều động gì, trông rất đáng yêu. Min học không giỏi và Min rất lười học. Điều cô quan hoài không phải là điểm số, là bài vở mà là những vấn đề khác không liên can gì đến trường lớp mà nói ra tôi cũng chẳng hiểu được. Tôi biết Min rất sợ đến lớp hay đúng hơn là ghét đi học.
Min sợ toán học và tất tần tật những môn liên quan đến con số. Và tôi biết rằng cái móc nghéo giữa tôi và Min tiền là một điều gì đó mà Min không muốn làm tôi buồn mà thôi. Tôi sẽ tìm cho Min một trường học hết sức học nào đó, à không, sẽ tìm cho bằng được trường tuyệt vời học mà thật sự ăn nhập cho cả hai. Tôi tin rằng tôi sẽ làm được.
Đó là một ngày mưa bất chợt của tháng 5, Min vội vã đến nhà tôi với mái tóc ướt và bộ đồ ướt nhẹm. Tôi pha cho Min một cốc sữa nóng với tâm trạng tuyệt phẩm bình thản thế nhưng trong lòng thì cực kì lo âu và linh cảm có phần không mấy tốt.
- Quân này!
- Thay đồ dùm tôi đi, ướt như vậy mà đòi chuyện trò với ai. – Tôi cắt ngang, ném về Min một chiếc áo phông và quần đùi. Có lẽ Min đang rất lạnh nhưng cô bé vẫn có gì đó lôi cuốn và rất đáng yêu.
- Cảm ơn ông! -Min cười.
- Quân này! Tôi ...
Tôi giả đò xếp đặt những cuốn sách lại trên giá, mặc dầu chúng rất gọn gàng.
- Tôi sẽ không thi hết sức học nữa.
- Cái gì?
Tôi muốn té ngữa khi nghe Min nói, thực sự lúc đó hai tai tôi ù lên, tôi không còn nhớ khuôn mặt của Min như thế nào? Nhưng sao tôi cảm thấy có gì đó nhói ở trong tim. Tôi đã chẳng thể được sau đó tôi đã tức giận như thế nào? Tôi gần như muốn quăng quật bỏ bít tất cả những ước mơ thầm kín về một tương lại chỉ riêng tôi biết, tôi đã khó khăn lắm mới cỏ trạng thái quyết định sẽ chọn một trường học tuyệt học mà có lẽ nếu là tôi lúc trước sẽ không bao giờ đặt chân vào, nhưng nó hợp với Min. Tôi đã phải đấu trang tư tường với bản thân, với gia đình rất nhiều khi tự tôi đã thay đổi quyết định đó, và nhiều lắm. Tôi đã làm vớ cả do Min, thế mà giờ Min lại như vậy, phỏng có khác nào đẩy tôi xuống vực thẳm.
- Tôi nghĩ suy rồi, tôi sẽ không đi thi đại học nữa.
- Vì sao? – Lấy lại bình tĩnh, tôi lạnh lùng.
- Đại học không hợp với tôi và cũng không hẳn là con đường duy nhất. Tôi sẽ kinh dinh thay bởi chưng đi học, tôi sẽ làm những gì mình, không phải bó buộc bởi chưng những con số mệnh và hai từ " trường học lớp".
- Nhưng bà sẽ bị già đi về những bài toán về cuộc thế đó.
- Tôi quyết định rồi ông à! Tôi sẽ đi theo con đường khác.
- Vậy bà có thể học ngành kinh dinh mà, sao cứ nhất mực phải không thi tuyệt vời học nữa. – Tôi bắt đầu gắt lên.
- Tôi muốn thử sức, ông có ủng hộ tôi không?
Tự nhiên Min nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt sáng lên một tia hy vọng "Quân sẽ ủng hộ Min chứ?"
- Hãy làm những gì bà muốn đi, dù tôi có nói nữa thì chắc gì bà đã đổi ý.
Chúng tôi lặng đi. Thi thoảng trao nhau vài nụ cười ruồi nhẽo vô cùng.
Min về mà không quên cảm tạ và chào trợ thời biệt. Cả hai đều có cảm giác gì đó xa cách và khó tả lắm.
Tối đó, tôi buồn khủng khiếp.
Tôi không tài gì ngủ được, không cười nổi và không biết phải làm thế nào để Min hiểu tôi thích Min nhiều lắm và tôi không muốn Min đi theo gu của mình, thật đấy!
Tôi không chắc là Min sẽ thành công, vì Min đang còn trẻ mỏ lắm, tự mình lặn lội với kinh doanh chẳng khác gì vùi bản thân vào gò bó của cuộc đời. Tôi không ngăn được Min.
Ngày tôi thi tuyệt vời học cũng là lúc Min đang bận rộn với công việc trang hoàng cửa hàng, tôi thường ghé đến phụ Min, tán dóc thậm trí còn phá phách nữa. Cửa đầu hàng của Min rất đẹp, nó mang bóng dáng của Min, một cô chủ nhỏ yêu thích sự mới lạ. Và sẽ sớm đi vào lòng tụi trẻ bây chừ : thích sự mới lạ và phá cách.
Tôi đậu tuyệt học một mình, đi học một mình và vẫn một mình thích Min. Nửa muốn thổ bại lộ nửa muốn che giấu đi nhưng thật ra là sợ. Tôi sợ Min sẽ không đón nhận tôi. Tôi biết có những người trong thế cục này mà ta bước thêm một bước nữa để nói rằng ta yêu gia tộc thì ta sẽ mất họ ngay. Tôi không muốn mất Min, đó là lí bởi vì chưng sao tôi mập mờ với tình cảm này. Tôi im lặng.
Chúng tôi vẫn thân nhau, thân hơn cả thời đi học. Vì tôi nghĩ Min cần tôi trong trên dưới thời gian này, Min bận rộn, Min già đi, Min khác rồi. Min không đáng yêu và vô tư như hồi xưa, hồi mà hai đứa mạnh dạn rủ nhau bỏ học, mua bia, mua chân gà nướng ra bờ hồ tập nhậu. Khi Min bị điểm kém, Min khóc, không phải vì điểm kém mà vì Min bị mẹ mắng.
" Mẹ tôi không hiểu tôi, tôi không buồn vì điểm thấp mà tôi buồn vì chưng mẹ tôi"
Tôi dỗ Min, đơn giản lắm. Dẫn Min đi tô tượng, thật ra là ngồi cạnh Min để Min tha hồ tô thêu dệt vẽ. Những con tượng Min tô đáng yêu và nổi bật. Như tôi đã nói, nó mang bóng vía của Min, một cô bé dị biệt với những hành động đáng yêu.
Khi tôi buồn, tôi không khóc, con giai ai lại khóc nhưng thảm thương thê hơn là tôi chẳng thể giấu giếm kín cảm xúc của mình. Tôi cảm thấy ức chế bởi không được đứng nhất lớp và tôi khó chịu với man di thứ vượt ngoài sự kiểm soát của tôi. Min không rủ tôi đi tô tượng, vì tôi không giống Min, nhưng Min bên tôi cả ngày.
" Ông đừng có buồn nữa, ông mà buồn tôi chẳng biết làm gì hết! Ông mà buồn thì tay tôi sẽ đau lắm đấy!" Rồi hai tay cứ xoa xoa, bóp bóp vai tôi, rất dễ thương.
Ai kinh dinh cũng khó thoát khỏi những điều rủi ro, Min cũng vậy. Nếu đồng cân bắt nguồn từ cua đồng nằm mộng thì tôi nghĩ chưa đủ, Min có đam mơ nhưng Min mỏng manh, chưa thật sự trưởng thành để chống giữ những khó khăn phía trước. Có những lúc Min đến nhà tôi, khóc sực nức nở, cô muốn buông hết tất cả, cô mỏi mệt và cô muốn chạy đi đâu đó vì chính bản thân Min cũng không biết Min sẽ làm chi khi Min đã chọn nó.
Tôi ôm Min và vỗ về. Tôi hứa sẽ ở bên Min, cổ vũ Min và trợ giúp Min. Nhưng không hiểu sao, tôi lại chẳng thể nói ra được tình cảm của tôi dành cho Min. Suốt khoảng thời gian đó, tôi cùng Min đi khắp man di nơi để tìm kiếm những thứ mới lạ cho cửa hàng, cố kỉnh liên tưởng ở mọi nơi, lăng xê mọi lúc với mong những việc làm ấy sẽ giúp Min và cửa quy hàng của cô ấy sẽ khá lên.
Tình cảm của tôi vẫn tiền mãi bên lề của tình yêu, có lẽ tôi là người nhút nhát và ngờ nghệch nhất địa cầu này. Chẳng hiểu sao tôi có thể giữ kín được một cái là tình cảm này yên một chỗ lâu đến như thế.
Rồi!
Tôi may mắn được đi ra Hà Nội một tháng để tập huấn thêm cho ngành, đó sẽ là một cánh cửa mới cho con đường mai sau của tôi nhưng điều đó cũng có tức là tôi sẽ phải tạm thời xa Min một tháng.
- Tôi phụ bạc quá, không làm chi cho ông ngoài chúc mừng miệng.
- Không cần, nhưng mà tự nhiên xa Min tôi thấy buồn buồn sao ấy? Ai sẽ trợ giúp Min trong những ngày tới đây?
- Ông sao ấy, lẽ nào tôi không biết tự lo cho bản thân chắc, đó là một cơ hội cho mai sau của ông. Thật ra lúc nào tôi cũng cảm thấy có lỗi với ông lắm...
- Thôi bỏ đi, tôi tiền đi một tháng thôi rồi về. Bà ở yên đấy, đừng có mà mạo hiểm nha.
- Tôi biết rồi, tôi kiêu hãnh khi có một người bạn giỏi giang và tốt bụng như ông lắm đấy. – Min xoa đầu tôi, chưa bao giờ Min làm vậy với tôi và Min là người thứ hai xoa đầu tôi sau mẹ. Tôi cảm thấy hạnh phúc sao sao ấy, khó tả quá.
Tôi lấy tay mình đặt lên tay Min rồi nắm chặt nó.
- Hình như tôi yêu Min rồi., thật đấy!
- Cái gì cơ? – Min tròn vo mắt lên – Ông... yêu tôi á – Rồi hỏi lại, khiến tôi thật sự rất bối rối. Cho dầu tôi có to lớn đến mức nào thì khi đứng trước Min tôi lại trở cho nên nhỏ bé lạ thường.
- Lâu rồi, nhưng sao ấy, tôi không tài gì nói ra được. Min làm nhân tình của tôi đi!
Min im lặng. Có lẽ Min nghĩ chưa bao giờ có trạng thái xảy ra chuyện này, có lẽ Min đồng cân coi tôi như một người bạn thân, có lẽ Min đang khó xử và rất khó xử, có lẽ Min ngại. Nhưng dù rằng là gì thì tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng quá, dù sao tôi cũng đã nói ra được điều mà tôi đã giữ trong lòng thật lâu và thật dài: Tôi yêu Min.
- Đưa Min về đi!
Tôi chở Min về giữa màn đêm lạnh lùng. Chúng tôi chẳng nói gì với nhau, chúng tôi đang ở gần nhau nhưng ai cũng im lặng. Tôi đã nghĩ thỉnh thoảng lặng im đích thị là một sự khước từ thành ra khi dừng trước cổng nhà Min tôi đã nói:
- Mai rồi Min trả lời cũng được, chúc Min ngủ ngon.
Dù thành công hay thất bại? Dù Min đồng ý hay từ chối? Thì tôi đã không còn tự trách bản thân nữa vì chưng đã nói với Min rồi.
Tôi ngẫm cuộc đời có những đứa ở bên nhau gần nửa đời, cùng nhau doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi trải qua nhiều khó khăn, thử thách, tưởng chừng không qua nỗi, hiểu nhau đến mức không còn muốn hiểu thêm gì nữa. Thế nhưng có nhẽ đó chỉ là cái nợ của kiếp trước để lại cho họ gắn kết với nhau, còn để thương xót yêu và trách nhiệm với đến suốt đời thì chưa đủ. Tôi mất Min bởi chưng tôi yêu Min.
Min cưới, ngày Min làm cô dâu Min không mời tôi làm chú rể. Tôi đến dự và tất nhiên mang theo cả tá cảm xúc. Thế nhưng nhìn người mình đã từng – yêu – rất nhiều đang hạnh phúc, tôi cũng hòa vào niềm hạnh phúc ấy. Tôi viết lên câu chuyện này không phải bởi nó buồn, cuộc sống không phải tiền là ước muốn, thỉnh thoảng là một điều động không tưởng. Min cũng vậy, tôi cũng vậy! Điều quan yếu bây giờ là chúng tôi vẫn giữ trọn với nhau lời móc nghéo của năm lớp 11 : "Cùng duy trì mãi tình bạn đẹp này!"
Bây giờ thì tôi công nhận nó buồn thật đấy, nhưng mà buồn đến đâu rồi cũng sẽ qua hết, phải không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét